Tìm kiếm:     
LAXANHBP
   LaxanhBP
Tác phẩm mới đăng
LaxanhBP
Laxanh BP- 10
Sáng nay , tại Hội nhà văn VN, có gặp nhà lý luận phê bình Tiến sĩ  Đinh Xuân Dũng. Hỏi : Về hưu chưa. Trả Lời : chưa được về . Mình vẫn phải làm việc trên Hội đồng lý luận Trung ương, bận bịu lắm.
Vì vậy , laxanh xin được chuyển bài viết này của một nhà thơ có nhã ý  nhờ LX chuyển dùm tới Tiến sĩ Đinh Xuân Dũng .

                          
images.jpg





Thân mến gửi Laxanh.vn của nhà văn Nguyễn Đình Chính

 Gần đây xuất hiện khá nhiều sách truyện, tiểu thuyết, thơ ca in ra mà ( phớt lờ ) không xin giấy phép của các nhà  xuất bản .
  Đề nghị Laxanh cho đăng nguyên văn bài viết này của nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh để  nhà lý  luận phê bình văn học - Tiến sĩ Đinh Xuân Dũng suy nghĩ và tôi tha thiết đề nghị Tiến sĩ  với học vấn , trình độ lý luận , với cương vị và trọng trách ông đang nắm hiện nay,  kính mong ông thay mặt chúng tôi  viết một bài lý luận để " phản biện " lại bài viết này.



------------------



“Lời nói đầu” tập thơ " Của căn cước sẩn dụ "


Nguyễn Quốc Chánh


Thật ngô nghê khi vừa muốn tự do vừa muốn cơ chế chuyên chính cho phép. Tôi đã hơn hai lần ngu như vây. Và trớ trêu  cả hai lần (tuy nhọc nhằn) nhưng đều được phép.


Mặc dù gọi là xin, nhưng thực ra có gì cho không đâu. Đúng tên của nó phải gọi là mua và bán. Mua giấy phép và bán quyền được phép in và phát hành. Đã mua và bán, lẽ ra phải thoải mái. Đằng này vừa muốn bán vừa sợ mất quyền chuyên chế. Và kẻ mua, vẫn không mua được cái thứ mà đúng ra không nên có trên đời. Đó là giấy phép.

     
Marx. Ông ta triết lý, tự do là nhận thức cái tất yếu. Các môn đệ mông muội ứng dụng nó như một thứ an thần, gây mê cho cái gọi là tự do của họ. Đối với họ, tự do là đồng nghĩa với chấp nhận. Chấp nhận để yên thân. Và yên thân chính là cách nhận thức cái tất yếu hiệu quả nhất. Mèo vồ chuột là quy luật. Nhưng phải xin phép để phát ngôn thì không thể là quy luật. Có thể kế hoạch sinh đẻ, nhưng không thể kế hoạch tiếng khóc chào đời của một đứa bé. Có thể hạn chế phần ăn của người béo phì, nhưng không thể kiểm duyệt một người béo phì kêu ca về chứng thèm ăn của họ.


Cái phản động của Marx ở chỗ, coi xã hội là một cuộc đấu giai cấp. Con người và tự do của nó, chỉ có, khi ý thức về cái gọi là tất yếu của cuộc đấu giai cấp ấy. Hệ quả của những trận đấu này, sinh ra hàng loạt kiểu anh hùng. Chủ nghĩa anh hùng và biến thái của nó đã phá hủy cái bào thai tự nhiên của xã hội. Từ chỗ cho rằng xã hội là xã hội của đấu giai cấp, nên con người bị căng ra thành những mặt trận. Mặt trận y tế, mặt trận giáo dục, mặt trận văn nghệ…Cái nguy của những mặt trận này là đặt con người trong thế nghi kỵ và thù địch nhau.


Một quốc gia gọi là tự do, nhưng không có tự do cá nhân, tự do của quốc gia đó chẳng khác gì một thứ vải liệm. Một quốc gia gọi là tự do, mà không có dân chủ, quốc gia đó chỉ là một quần thể sơ khai. Một người không có tự do cá nhân, người đó sẽ có thừa khả năng của một sinh vật, nhưng không đủ lý do cho một con người. Huống chi là một người viết. Tự do cá nhân không có nghĩa là tách khỏi và biệt lập. Chỉ tách khỏi và biệt lập với cái âm mưu quy đồng tự do cá nhân vào mẫu số chung nhân danh tự do dân tộc.
 

Nỗi sợ bị chụp mũ nhanh chóng biến thành một kinh nghiệm suy đồi. Nó huỷ hoại tài năng bằng những thủ thuật được mã hóa dưới dạng gọi là viết-lách. Lách trong khi viết được coi là khôn khéo, nhưng thực ra nó là thứ khôn vặt. Một loại tâm lý đã thành truyền thống của kẻ bị trị. Và người Việt, dường như đã chột hẳn ý chí làm người. Đó là ý thức về tự do cá nhân.

  
Người gọi là trí thức, lẽ ra là những cá nhân tự do chủ nghĩa hoàn hảo nhất. Nhưng thực tế họ chỉ là thành phần dật dờ, tự thoả mãn ẩn ức bằng những chuyện tiếu lâm. Rồi lui về họp thức hoá cái thân phận đoan trang bằng cách bói, suy tôn và thần thánh hoá Kiều. Từ bản dịch lục bát một cuốn truyện Tầu, thế mà đã mấy thế kỷ vẫn còn là sách gối đầu giường. Hay nói đúng hơn, nó là cái hầm mộ tập thể, không ngớt mai táng cho những số phận tinh thần của trí thức Việt Nam.


Bạo lực có thể tạm thời mang lại cái gọi là tự do dân tộc. Nhưng tự do cá nhân không thể có bằng sự chiến thắng của súng đạn. Nó phải là một cuộc nội chiến trong mỗi người. Để loại khỏi ý thức những tín điều phản động. Đã hàng ngàn năm ăn sâu và gặm mòn thân phận những người vốn lầm than, nhỏ bé và cả tin. Họ, dù trải qua bao nhiêu tai hoạ nhưng vẫn cả tin. Vẫn nhỏ bé. Chỉ có điều thói đạo đức giả, cơ hội và tính láu cá thì mỗi ngày một nhuần nhuyễn hơn... Chính cái tơi tả trong tinh thần như vậy, nên những tín điều phản động xưa nay dưới mọi hình tướng mới có cơ hoành hành.


Viết, in, & phát hành trong sự cho phép, là một cách tiếp tay với sự phản động theo nghĩa là kéo dài những biến tướng. Bởi nó ít có tác dụng thúc đẩy. Mà chỉ thêm những kẻ đồng loã với âm mưu bóp chết tự do cá nhân.

 
Tôi có mấy chục người quen, một ít người bạn, và chỉ với cái văn minh vi tính, thơ tôi có thể được đọc một cách sạch sẽ mà không phải khom xuống để chui qua sự khám xét nào.


11/ 2001
Nguyễn Quốc Chánh

---------

ghi chú : Tập thơ " Của căn cước ẩn dụ " - tác giả : Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh - hiện sống ở Sài Gòn.



  Bình luận:
  Gửi bình luận:
Họ tên (*):
Hòm thư:
Nội dung (*):

  Các tin khác:
• Chửi như hát hay
• Gặp gỡ trò chuyện đầu năm - phần 5 - ( tiếp theo )
• Một tài năng nhí của Hà Nội
• Thơ Pablo Neruda
• Truyện ngắn Võ Phiến
• Con gái Hà Nội
• Gặp gỡ trò chuyện đầu năm - phần 4 - ( tiếp theo )
• Vòng xoáy cơn giông ( chương 4 + 5 )
• văn Đặng Thơ Thơ
• Gặp gỡ trò chuyện đầu năm - phần 3 - ( tiếp theo )
• Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái
• Tin nhà văn
• Gặp gỡ trò chuyện đầu năm - phần 2 -( tiếp theo )
• Tiểu thuyết NGuyễn Đắc Như : Vòng xoáy cơn giông ( chương 1+2+3 )
• Thơ và tượng của Krajan Plin
• Mời bạn nhấn con chuột vào đây, sau đó nhấn tiếp vào laxanh BP
• thơ Nguyễn Việt Chiến và ...
• Gặp gỡ trò chuyện đầu năm
• @ và Nguyễn Quang Thiều
• Bài viết của Trần Thiện Đạo